Đứng trước cổng tam quan của Từ Đàm Hải Ngoại nhưng tôi lại liên tưởng đến chùa Từ đàm ở Huế mặc dù chưa một lần được đặt chân đến Huế. Chiến tranh đưa tôi xuôi Nam nhiều hơn là ở Trung, ngay cả quê hương Bình Định của tôi. Do đó khi nhớ lại những câu thơ trên của Nguyễn Bính mà có cảm tưởng như tôi đang lạc vào Từ đàm của cố đô Huế qua cảm giác và tưởng tượng như buổi chiều hôm nay.
Tâm trí tôi lẩn quẩn những hình ảnh đầu tiên khi tôi đến thăm chùa, cảnh chùa hoang vắng chỉ có một mình vị Trú trì, người mà tôi quen thân khi còn ở trại tỵ nạn Hồng Kông năm 1979. Tôi không phải là một Phật tử thuần thành, tôi đến chùa không để lễ Phật mà thường là để chia xẻ buồn vui với Thầy Trú trì nhiều hơn.